Tình yêu – Tờ giấy


Thuở ban đầu, hai người yêu nhau như hai đứa trẻ chơi trò tập viết chung trên một tờ giấy. Lúc đó, tờ giấy còn trắng tinh, chàng và nàng đều hằng hái. Họ tràn trề hạnh phúc vì được làm việc chung. Tờ giấy ngập tràn những điều mà đầu óc hai người trẻ tuổi yêu nhau có thể nghĩ ra được.

Có thể một lúc nào đó, chàng tranh giành để được viết nhiều hơn; lúc ngược lại, chàng lẳng lặng để nàng thỏa sức muốn viết gì tùy ý. Một vài người chỉ nhấc bút sau khi đã suy nghĩ kỹ càng, nhưng không ít người múa bút mà chẳng cần phải đắn đo. Có cặp quyết định viết chung một vây viết, có cặp dồn sức để một người thay mặt cầm viết, thế nhưng tình yêu không thể tồn tại mãi nếu chỉ có một người viết hoặc mỗi người viết riêng rẽ trên một nữa tờ giấy.

Tính cách của mỗi người tạo nên tự dạng của họ trên giấy. Cũng như tính cách, tự dạng của mỗi người rất khó thay đổi. Không phải là không làm được nhưng tốn rất nhiều thời gian, công sức mà kết quả không phải lúc nào cũng như ý. Cũng như tính cách, tự dạng là thứ rất khó bắt chước. Người này có thói quen viết ngay ngắn, sạch sẽ, rõ ràng; người kia thích viết ngóay, chữ xiêu vẹo, gạch xóa lung tung. Tuy vậy, để cho những điều viết ra trên tờ giấy chung dễ hiều hơn, mỗi bên điều phải chịu khó thay đổi ít nhiều tự dạng của mình.

Mỗi sai lầm trong tình yêu tương đương với một vết mực nhòe. Thê nên, dẫu vô tình hay cố ý, dù những dòng chữ viết ra ngay ngắn đẹp đẽ biết bao, dù lời lẽ mà hai người trao cho nhau cao đẹp tới đâu chăng nữa, vết mực nhòe vẫn là vết mực nhòe. Bạn không thể lấy cái này bù đắp, che lấp cái kia. Dẫu bạn có đổ bao công sức để tẩy xóa, che lấp, để cố quên chúng đi, coi như chúng chưa từng có thì dấu tích của những vết mực nhòe vẫn thấp thóang đâu đó. Trong tình yêu không có sự tha thứ tuyệt đối.

Tuy nhiên, càng viết, người ta càng cảm thấy mệt mõi. Sự hứng thú tự nhiên tan biến dần và cả chàng lẫn nàng đều phải tự tìm lấy cho mình động cơ để có thể tiếp tục bên nhau. Đó là sự ràng buộc và trách nhiệm với nhau, với những hậu quả của trò chơi mà họ đã tham gia. Và thế là trò tập viết sẽ kéo dài mãi mãi. Nó ngốn hết trang giấy này tới trang giấy khác và chỉ chấm dứt khi mực trong ruột cây bút cạn khô.
Cũng có khi hai người bỏ cuộc giữa chừng. Đấy là vào một lúc nào đó – có thể họ đã viết chung với nhau được khá nhiều rồi, một hoặc cả hai bên cho rằng mình đã phải đơn độc viết mãi không ngừng, hoặc đâm ra ghét tự dạng và ngôn từ của nhau. Cũng có thể vì một vết mực nhòe có thật hay tưởng tượng. Có thể những gì họ viết ra trái ngược nhau…

Nguồn: Sưu tầm

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: